Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

NGÀY MỚI

NGÀY VẪN NẮNG VÀ ĐÊM VẪN TỐI
CHẲNG BAO GIỜ THỜI GIAN LẠI NGỪNG TRÔI
KHÓ KHĂN HAY THUẬN LỢI CŨNG VẬY THÔI
CHỈ VẪN THẤY CÂY ĐỜI XANH VỜI VỢI
VINH QUANG NÀO CŨNG CHỈ CÓ MỘT THỜI
NHỤC NHẰN CŨNG KHÔNG HỀ LÀ MÃI MÃI

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013



NỢ DUYÊN 


Em ôm một chữ DUYÊN với anh, em gánh một chữ NỢ với người, nhưng sao chữ DUYÊN khiến anh nhớ mãi. NỢ trả ...rồi cũng có lúc mỏi mệt và em lại nhớ DUYÊN  .Em trả hết kiếp này là hết chữ NỢ với người., còn chữ DUYÊN khiến anh lưu luyến một đời...ai trả cho anh? Vậy em đã tạo một duyên mới và lại phải tạ DUYÊN anh vào một kiếp khác...
Nhiều khi giải thích theo Phật pháp trở thành không dứt. Khiến người ta lưu luyến, dù trả xong DUYÊN nhưng lại tạo ra một DUYÊN mới. Có khi phải trả thêm nhiều kiếp nữa. Cho nên luân hồi là một vòng tròn rất khó thoát. NỢ dễ trả nhưng DUYÊN khó dứt là vậy đó

YẾN SAIGON đã đọc được chuyện ngắn:

DUYÊN NỢ

Có một chàng trai rất yêu một cô gái , họ yêu nhau đã nhiều năm rồi , bỗng một người cô gái bỏ anh theo một người con trai khác, chàng trai đau khổ lên chùa hỏi sư thầy
- Tại sao con yêu cô ấy nhiều như vậy mà cô ấy vẫn bỏ con mà đi ?. 
Sư thầy liền cho anh xem một tấm gương trong đó có hình ảnh của một cô gái chết bên lề đường , ai đi qua cũng mặc kệ , duy nhất chỉ có một chàng trai đắp cho cô gái chiếc áo rồi cũng bỏ đi ... Mãi sau có một chàng trai khác đến đưa cô gái đi chôn cất . Sư thầy nhìn anh và nói
- Kiếp trước anh chỉ là người đến đắp chiếc áo cho cô gái còn người hiện giờ cô ấy đang bên cạnh chính là người đã chôn cất cô ấy ..đó là DUYÊN NỢ . Anh chỉ có duyên với cô ấy thôi , 
Con người sống có giai đoạn , hết kiếp này nối tiếp kiếp khác . Con người đến với nhau bởi chữ DUYÊN , còn bên nhau bởi chữ NỢ . Nhiều đôi yêu nhau 5,10 năm nhưng cuối cùng vẫn chia tay . Một trong hai người có tình cảm với người khác , người đời nhìn vào sẽ nói người kia đểu cáng và đáng quên đi nhưng thực ra đó chỉ là người ta đã trả nợ xong và đến lúc phải dời đi .

Có phải thế không? Có thật thế không?






Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

ANH CÒN NHỚ HAY ANH ĐÃ QUÊN 

Saigon không thể quên, không thể quên 
Những buổi sáng rộn ràng buổi chợ 
Tiếng bước quen, em đi bộ đến trường 
Tà áo dài trắng tinh như sương sớm 
Để anh khen bằng ánh mắt thương thương

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

THÔI

Những gì đã qua không bao giờ trở lại
Nhận làm gì hạnh phúc xa tầm tay
Nhưng sâu thẳm, những ngày xa xưa vẫn...
Khiến lòng mình đau đớn đến quắt quay
Cũng có lúc thảng thốt lời ước hẹn
Ôi ngàn sau ...rồi lại ôi... ngàn sau
Đến bao giờ ...mái tóc lại xanh mầu
Mình sẽ yêu như lần đầu khờ dại





NGHE HOÀI CẢM

NGHE HOÀI CẢM
Người đã đến một lần rồi xa khuất
Để lại em, ôi nỗi nhớ cuồng điên
Trong hoàng hôn, cơn sầu lên chất ngất
Bàn tay mình chạm vào chốn cô đơn

NGƯỜI ĐI QUA ĐỜI TÔI


người cứ đến, người cứ đi
cho tôi biết một chút gì nhớ thương
còn hơn lủi thủi dặm trường
tưởng như hơi ấm còn vương bên mình